Buổi sáng trong công viên bên bờ sông Hương cỏ dậy xanh lên một màu non tươi xanh, rồi từ những đầu cỏ lá ứa những giọt sương để dành từ hôm qua. Mà cũng có thể là để dành từ hàng triệu năm rồi, bởi cái giọt sương ấy, bây giờ mới ứa ra mà quy luật mỏng manh của giọt sương thì đã có hàng bao nhiêu năm. Giọt cà phê rơi thật chậm, thằng bạn ngồi không nói, nhìn yên tĩnh vào cái ly thứ ba để dành cho một người bạn đã đi xa…Tôi cũng không nói, nhớ rằng đã lâu như quy luật mỏng manh sương, em bất ngờ không nói năng với tôi, như thể những cánh chuồn chuồn thôi nói năng với cỏ trong cõi chiều đầy nắng gió. Những cánh chuồn em bay lên cao vọi và những cọng cỏ của tôi cũng không níu kéo, không gọi tên lên nữa…
Hôm nào đó, riết róng một tham chiếu bảng màu trong ký ức, tôi nói té ra cái gì trong cõi đời này cũng đều có màu sắc của nó. Người xưa nói, màu thời gian xanh, gương thời gian tím, nhớ cũng màu tím, chia ly màu đỏ tươi cánh nhạn lai hồng, nắng cũng có màu thiền…Quay quắt nhất là cái màu hồng của hạnh phúc. Bao nhiêu lớp người trên thế gian mỏi mòn đi tìm nó, và bao nhiêu người đã đánh rơi nó như thể cầm vàng lại để vàng rơi. Còn bọn trẻ bây giờ thì nghịch ngợm rằng tình yêu nó có màu nho, rồi cười rinh rích. Đó là cái màu của hậu thiên đường là ngõ cụt…
Mắt nâu của em ngày xa vắng thách thức tiếng chim trong khu vườn có màu gì? Tôi bật cười: màu yên tĩnh. Tôi tưởng như em đang căng cả làn da trắng mịn ra để thấm vào người cái màu yên tĩnh trong khu vườn ngày ấy. Yên tĩnh đến nỗi, một tiếng chim sâu thôi cũng đã tấu lên thành một bản giao hưởng hoành tráng. Tôi kể ngày xưa, cô giáo dạy về thần thoại Hy Lạp có nhắc đến nữ thần Iris, là nữ sứ giả của các thần. Nàng có đôi cánh nhẹ nhàng, thanh thoát. Nàng đi đôi ủng có cánh, mặc áo sa mỏng màu sắc cầu vồng tung bày xoè rộng trên không. Iris tượng trưng cho cầu vồng và nói chung, cho mối lên hệ giữa đất và trời, giữa thần linh và người trần…Tôi nhìn em, em cũng là một Iris, người dẫn truyền một luồng tâm linh có nguồn gốc thánh thần. Em bứt ngọn lá tre non hình chiếc hài ném xuống đất. Em cũng đã từng muốn làm thiên sứ cho những điều tốt đẹp, thế nhưng làm điều đó quả không dễ bởi nhiều người không thể hiểu nổi những thiện chí của mơ mộng. Giống như không thể đi qua sông bằng chiếc lá tre này…Một vòng tay ôm có khi là thiên sứ, nhưng đa phần là tai ương…
Một tứ thơ của đại văn hào Vích tô Huy Gô rằng: Sự sống ban đầu một nửa là thú vật một nửa là rừng, nhưng không khí muốn biến thành tinh thần nên con người xuất hiện. Khu vườn trưa sao yên tĩnh. Sự yên tĩnh như muốn lọc không khí trong vườn cho trong lành hơn, cho tinh thần chân chất hơn. Ấy vậy mà cứ có cảm giác sự yên tĩnh ở vườn An Hiên như thờ ơ với người đang đến nhưng lại làm day dứt kẻ sắp ra đi. Song cỏ cây trong vườn lại đua nhau sôi động, như thể làm duyên làm dáng với bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Sự duyên dáng của yên tĩnh như thể một bức tranh lập thể xanh ngắt màu diệp lục. Ngày đó bàn tay em cũng xanh lá, mềm như chiếc lá. Tôi cầm chiếc lá em trong tay, nghe tay em nằm im như màu yên tĩnh ban trưa vườn An Hiên. Những ngón tay em nhẹ như không mà sao đến nay tôi vẫn nghe trĩu nặng trong lòng?
“Tôi như đã chết trong trời vắng/Em đã không cười, không nói năng/ Yên tĩnh vườn xanh mùa tím lạ/Tím trời, tím đất, tím âm dương”. Em bây giờ vẫn vẽ lại những chiếc lá, cành hoa khu vườn xưa bằng những giọt mưa. Nhưng tôi biết đã xa rồi màu yên tĩnh khu vườn xa xưa ấy. Bây giờ nhiều khi lên đứng dưới gốc măng cụt ngày xưa trong vườn, tôi thấy mình như ngọn gió cô độc, lạc lỏng giữa bao nhiêu người. Hình như tôi đã trồng ở đây một cây thương nhớ, cây đã ra hoa, màu yên tĩnh day dứt xanh và ngăn ngắt tím như một ước mơ đổ vỡ. Ở đó, một chiếc tổ chim sâu bé bỏng vẫn tấu lên những thanh âm bằng những nốt nhạc trong trẻo ngân thầm từ miền ký ức, xao động lạ lùng.
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét