Có một ngày đem nỗi buồn vẽ chơi
Bảng màu buồn phơi đen kịt cái chết của những dòng sông ô nhiễm chảy vào ám ảnh tâm cảm tôi
Màu trong vắt của nước mắt mẹ khóc những đứa con không bao giờ về nữa
Màu chuột chết của những ngụy tạo ụp lên tôi
Màu phôi phai đầy gió của những dối lừa
Màu xao xác của ngược xuôi kiếm sống bỏ rơi mệt nhoài hai bên tay áo những ký ức đẹp đẽ ngày xưa
Tôi vẽ nỗi buồn của em màu xanh nhiều như những ngôi sao trên trời
Ở đó có những lỗ đen như vực thẳm tình yêu
Chúng ta đã rơi bằng tốc độ của những tia sáng
Xuyên qua những nỗi buồn quanh đây
Hôm qua tôi đã cố vẽ nỗi buồn như một cái đuôi gà trống
Có sợi lông xanh bên này thì phải có chiếc lông xanh bên kia
Chợt nhận ra nỗi buồn không phải là cái đuôi gà trống
Nó không bao giờ hoàn hảo cho sự phủ dụ những con gà mái
Nỗi buồn của tôi
Trắng xoá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét